BỚT LO TOAN, VƠI NỖI BUỒN

N.A, CMC

 

Sinh, lăo, bệnh, tử. Một câu nói chúng ta nghe đă quá quen. Một thực tế vẫn diễn ra hằng ngày. Nhưng dường như ngày nay, người ta chưa bước qua giai đoạn “già” th́ đă “bệnh” rồi “chầu Chúa”. Thế giới ngày càng văn minh và phát triển, con người ngày càng sáng chế ra nhiều phương tiện khoa học tiên tiến. Có lẽ ngày nay không c̣n quá khổ sở như thời bao cấp, phải ăn cơm trộn với bo bo hay là trộn thêm khoai cho no cái bụng. Nhưng ngày nay hầu như tất cả các thực phẩm, không ít th́ nhiều khi nào cũng có hóa chất. Chính v́ thế, hậu quả của nó là kéo theo bao nhiêu những căn bệnh quái ác, quái gở. Hơn bao giờ hết, ngày nay tỉ lệ chết v́ bệnh bao giờ cũng nhiều hơn tỉ lệ chết v́ già. C̣n khổ hơn nữa là đa phần những người sống ở Sài g̣n này là di dân, phải lao động v́ miếng cơm manh áo đă quá vất vả mà nay c̣n phải chi tiêu cho những căn bệnh “không mời mà đến”.

Hiểu thấu những nỗi khó khăn đó nên vào sáng chủ nhật ngày 08 tháng 01 vừa qua, cha Trưởng Ban Bác Ái Xă Hội Gioan Maria Nguyễn Thiên Khải đă mời các bác sĩ đang công tác tại bệnh viện Thủ Đức và Ban Y Tế của nhà ḍng Đồng Công tổ chức khám và phát thuốc miễn phí cho những anh chị em có hoàn cảnh khó khăn. Đây là việc làm được tổ chức thường xuyên hàng tháng nên các “mối quen” đă biết thời gian khám và phát thuốc nên đến từ rất sớm. Có người th́ bị tật nguyền nên đến bằng xe ba bánh, cũng có người th́ đi làm rồi nhân tiện ghé qua và cũng không thiếu những người phải lặn lội đi bộ cả cây số….

Các bác sĩ được mời đến hôm nay là bác sĩ Nhân, bác sĩ Điền, bác sĩ Phương thuộc khoa tim mạch của bệnh viện Thủ Đức. Song song đó c̣n có các chị điều dưỡng như: chị Tiến, chị Khánh và chị Tài phụ trách lấy thuốc cho các bệnh nhân. Cùng với sự cộng tác của các thầy: Khôi, Quyền, Căn, Phúc, Điệp, Cẩn…thuộc ban y tế ḍng Đồng Công.

Sau khi đă gởi xe, các bệnh nhân sẽ lấy số thứ tự và được các thầy hướng dẫn vào vị trí. Bước đầu tiên là đo huyết áp và sau đó là được các bác sĩ khám cũng như chỉ định thuốc và các xét nghiệm khác. Sau cùng là lấy thuốc và nếu những thuốc nào không có th́ nhà ḍng sẽ mua thêm ở các tiệm thuốc bên ngoài. Để giúp quư độc giả hiểu hơn về những hoàn cảnh bi đát này, tôi xin đan cử một vài trường hợp.

Với dáng người lom khom, nhỏ nhắn, nước da xanh xao. Tôi làm quen và hỏi thăm bà Nguyễn Thị Phước. Năm nay bà đă gần đến tuổi thất thập, trước đây bà sống ở B́nh Định nhưng vào trong Sài g̣n cũng khá lâu. Theo hồ sơ bệnh án th́ bà được chuẩn đoán là bị suy tim và suy nhược cơ thể. Ngồi nói chuyện với bà, tôi mới biết bà phải đi lượm ve chai hằng ngày, có khi từ sáng tới tối. Hằng tháng bà được giáo xứ Tam Hải cho mười kư gạo, c̣n thuốc men th́ đến đây lấy hàng tháng. “Mừng lắm! Đỡ lo lắm thầy ạ!” Đó là niềm vui bà chia sẻ với tôi v́ nếu không lấy thuốc ở đây, bà cũng chẳng lấy đâu ra tiền mà mua thuốc để giúp cho t́nh h́nh sức khỏe ḿnh khá hơn.

Tôi tạm chào bà Phước để đến với một cụ bà với mái tóc bạc phơ đang ngồi ngong ngóng chờ đến lượt của bà và cháu của bà. Bà Nguyễn Thị Cúc, 79 tuổi bị cao huyết áp, suy tim và loăng xương. Thế nhưng nỗi trăn trở lớn nhất đối với bà là đứa cháu bà nhặt về nuôi từ nhỏ bị thiểu năo. Hôm nay bà dẫn cháu đến đây khám bệnh rồi chuẩn bị đưa cháu vào trung tâm ở Thị Nghè. Tâm sự với tôi, bà kể rằng bà không có con, nhận nuôi hai người con giờ đă lớn, rồi lại nhặt được đứa cháu thiểu năo này và nuôi nó từ nhỏ, giờ bà đă lớn tuổi, không c̣n sức để nuôi cháu nên đành phải gởi vào trung tâm bảo trợ. Không c̣n cách nào khác v́ các con của bà hoàn cảnh kinh tế cũng rất khó khăn. Tôi nghe kể mà thầm thán phục tấm ḷng quảng đại của cụ bà đă sức cùng lực kiệt.

Tiến lại gần quầy phát thuốc, tôi thấy một cụ bà đang đăm đăm nh́n “bịch kẹo tây” của ḿnh và h́nh như bà chưa hiểu lắm về cách dùng thuốc. Lấy câu chuyện làm quà, tôi đọc lại toa thuốc và chỉ cho bà rồi nhân tiện hỏi thăm bà cụ với chiếc khăn mỏ quạ của người phụ nữ bắc Việt. Bà Diện, quê ở Thái B́nh, vào nuôi cô con gái mới sinh con, chồng của con bà mới qua đời. Tội nghiệp cho đứa con gái bụng mang dạ chửa nên bà lặn lội từ quê vào đây. Hôm nay nghe mấy bà gần nhà trọ kháo nhau đi khám chữa bệnh miễn phí, bà cũng xin đi theo v́ ở quê cũng chẳng có dịp đi khám bệnh, lại thêm kinh tế eo hẹp. Tuy ra về với một bịch thuốc nhưng bà cũng đỡ lo v́ dạo này cứ bị chóng mặt mà không rơ nguyên nhân, giờ mới biết ḿnh bị cao huyết áp lại có thuốc miễn phí nên bà cũng yên tâm hơn.

Bệnh tật ngày càng nhiều trong khi các bệnh viện đă quá tải. Một chút đóng góp của Ban Bác Ái Xă Hội với hi vọng giúp vơi đi những tiếng thở than, bớt đi những hoàn cảnh đau khổ. Và hi vọng những cống hiến nhỏ bé này sẽ tăng thêm những niềm vui, tiếng cười trong năm mới này.