MÙA THƯỜNG NIÊN

NĂM II

Thứ Năm Tuần II

BÀI ÐỌC I: (năm II) 1 Sm 18, 6-9; 19, 1-7

"Thân phụ tôi là Saolê định giết anh".

Trích sách Samuel quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, sau khi hạ sát tên Philitinh, Ðavít trở về, các phụ nữ từ mọi thành phố Israel đều tuôn ra ca hát nhảy múa với đàn địch trống phách, vui vẻ đón vua Saolê. Các phụ nữ nhảy múa xướng hoạ rằng: "Saolê giết một ngàn, và Ðavít giết mười ngàn". Saolê bực tức lắm, vì lời ca ấy làm phật lòng ông, ông nói: "Họ tặng Ðavít mười ngàn, còn Ta chỉ có một ngàn, như vậy y chỉ còn thiếu có ngai vàng". Từ ngày đó trở đi, Saolê nhìn Ðavít với vẻ mặt căm tức.

Saolê bàn với con ông là Gionathan và tất cả những cận thần của ông để sát hại Ðavít. Nhưng Gionathan con của Saolê rất thương mến Ðavít, nên tiết lộ cho Ðavít rằng: "Thân phụ tôi là Saolê tìm kế giết anh đấy". Vì thế, tôi xin anh sáng mai nên thận trọng và tìm nơi kín đáo mà ẩn mình. Tôi sẽ ra đứng gần cha tôi ngoài đồng nơi anh ẩn trốn, tôi sẽ nói chuyện anh với cha tôi, tôi thấy thế nào, rồi sẽ báo cho anh biết".

Vậy Gionathan khen Ðavít với cha ông là Saolê, ông nói: "Tâu phụ vương, xin chớ hãm hại tôi tớ của phụ vương là Ðavít, vì anh không có lỗi gì đến phụ vương, và anh đã lập nhiều công trạng cho phụ vương: Anh đã liều mạng sống và hạ sát nhiều tên Philitinh; Chúa đã dùng anh mà giải thoát toàn dân Israel. Phụ vương đã mục kích và đã hân hoan, vậy tại sao phụ vương toan đổ máu người vô tội, khi định giết Ðavít là kẻ không có lỗi gì?" Saolê nghe Gionathan nói như vậy thì nguôi giận mà thề rằng: "Nhân danh Thiên Chúa hằng sống, nó sẽ không bị giết". Gionathan gọi Ðavít và thuật lại cho anh nghe tất cả các lời ấy, rồi dẫn Ðavít đến trước Saolê, và anh hầu cận Saolê như trước.

Ðó là lời Chúa.

ÐÁP CA: Tv 55, 2-3. 9-10ab. 10c-11. 12-13

Ðáp: Con tin cậy vào Thiên Chúa, con không kinh hãi (c. 5b).

Xướng: 1) Ôi Thiên Chúa, xin thương con, vì người ta chà đạp con, người ta luôn luôn đấu tranh và áp bức con. Những kẻ thù ghét con chà đạp con luôn mọi lúc, vì có nhiều người chiến đấu phản hại con. - Ðáp.

2) Con đường lưu vong của con, Ngài đã biết, lệ sầu của con đã được chứa trong bầu da của Ngài, chúng há chẳng được ghi trong sổ sách của Ngài ư? Hễ bao giờ con kêu cầu Chúa, lúc đó quân thù con sẽ tháo lui. - Ðáp.

3) Con biết chắc điều này là Thiên Chúa phù trợ con. Nhờ ơn Thiên Chúa là Ðấng mà con ca tụng lời hứa, con tin cậy vào Thiên Chúa, con không kinh hãi, con người phàm kia làm chi hại được con. - Ðáp.

4) Ôi Thiên Chúa, con mắc nợ những điều con khấn cùng Ngài, con sẽ tiến Ngài lễ vật bằng lời ca tụng. Vì Ngài đã cứu mạng con thoát khỏi tử thần, và cứu chân con khỏi quỵ ngã, để con được tiến thân trước nhan Thiên Chúa, trong ánh thiều quang của cõi nhân sinh. - Ðáp.

* * *

Alleluia: Mt 4, 4b

Alleluia, alleluia! - Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. - Alleluia.

PHÚC ÂM: Mc 3, 7-12

"Các thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: "Ngài là Con Thiên Chúa", nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu cùng các môn đệ lui về bờ biển, đám đông từ Galilêa theo Người, và từ Giuđêa, Giêrusalem, Iđumê, bên kia sông Giođan, miền Tyrô và Siđon, nhiều kẻ đến cùng Người, khi nghe biết tất cả những việc Người đã làm. Vì đông dân chúng, nên Người bảo các môn đệ liệu cho Người một chiếc thuyền, kẻo họ chen lấn Người. Vì chưng, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, nên bất cứ ai mắc bệnh tật gì đều đến gần để động đến Người. Và những thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: "Ngài là Con Thiên Chúa", nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người.

Ðó là lời Chúa.

SUY NIỆM:

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy, Ðức Giêsu đã làm nhiều điều lạ, nên dân chúng đông đảo tuôn đến với Ngài. Nhiều bệnh được chữa lành. Vì thế danh tiếng Người càng được loan truyền khắp nơi. Ngay cả thần dữ cũng phải tôn vinh Ngài. Nhưng tại sao Ðức Giêsu lại cấm không cho họ tiết lộ những gì Ngài đã làm? Phải chăng lời tôn vinh của người đời có nguy cơ làm Ðức Giêsu đi trái con đường Thiên Sai của Thiên Chúa?

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu, cuộc đời của Chúa chỉ nhắm một mục đích thi hành trọn ý Chúa Cha. Tâm hồn Chúa luôn bồn chồn thao thức mong đến giờ đó được thực hiện. Nơi chúng con thì ngược lại, chúng con thường chỉ tìm vui lòng thế gian. Chúng con sợ không được ý người đời. Còn ý Cha, chúng con ít quan tâm, và nhiều khi cố tình chống lại ý Cha. Xin Chúa Giêsu sửa lại con người lệch lạc của chúng con. Xin cho chúng con hiểu được rằng: thi hành ý Cha chính là tìm con đường hạnh phúc cho chính mình. Amen.

                 

Bắt đầu tuần lễ cầu cho các Kitô hữu hợp nhất

Lễ Tạ ơn độc đáo vô nhị

 

Chỉ có một lễ Tạ ơn duy nhất, là lễ Tạ ơn của Đức Kitô, mỗi khi chúng ta quy tụ lại với nhau. Trong vị linh mục, lễ Tạ ơn ấy trở nên dấu chỉ sự hiện diện của Chúa Kitô dưới hình bánh rượu đã trở nên Mình và Máu của Người. Đức Kitô ban mình Người cho ta và lôi cuốn ta vào trong lễ vật của Người dâng tiến Chúa Cha. Người đã niêm ấn giao ước. Thiên Chúa giao kết với chúng ta, với thân phận con người của chúng ta. Người là một thành phần tối quan trọng của gia đình nhân loại. Giao ước đó được thể hiện qua máu, một thực thể gần gũi, thiết yếu bậc nhất trong con người chúng ta. Chúng ta không đón nhận sự hiệp thông đó cho riêng mình, nhưng là cùng cả nhân loại, cả lịch sử, cả vũ trụ. Lễ Tạ ơn ảnh hưởng lên toàn thế giới. Lễ Tạ ơn quả là có một không hai. Khi rước lễ, chúng ta không hoà nhập lấy Chúa Kitô vào trong ta, nhưng chính Đức Kitô hoà nhập lấy chúng ta vào trong Người. Thánh Augustinô nhận xét rằng chẳng phải chúng ta nuốt lấy Chúa và biến đổi thức ăn ấy, nhưng chính lương thực Chúa biến đổi chúng ta, để ta trở nên chính mình, trở nên Đấng ta đón rước, trở nên thân mình Chúa Kitô. Chúa Kitô ban mình cho chúng ta, để ta sống giữa lòng thế gian này tình yêu thương âu yếm của Chúa Cha. Khi thưa “Amen” lúc được linh mục trao cho Mình Chúa, chúng ta tuyên xưng lòng tin của mình trong giao ước với Đức Kitô và với nhân loại.

 

 Linh mục Claude Neichel

 Trang Nhà           Suy niệm hằng ngày