MÙA THƯỜNG NIÊN

NĂM II

Thứ Năm Tuần V

 Thánh Giêrônimô Êmilianô, Thánh Jôsêphina Bakhita trinh nữ

BÀI ÐỌC I: (Năm II) 1 V 11, 4-13

"Bởi ngươi không giữ giao ước, Ta cất vương quốc khỏi ngươi; nhưng vì Ðavít thân phụ ngươi,Ta sẽ dành một chi tộc cho con trai ngươi".

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Khi vua Salomon đã về già, các bà vợ của ông mê hoặc lòng ông, kéo ông theo các thần dân ngoại, lòng ông không còn trọn vẹn với Chúa là Thiên Chúa của ông, như lòng Ðavít thân phụ ông. Salomon tôn thờ nữ thần Astarthê của dân Siđon, và thần Môlốc của dân Ammon. Và Salomon đã làm điều không đẹp lòng Chúa và không trọn niềm theo Chúa, như Ðavít thân phụ ông. Bấy giờ Salomon xây am trên núi đối diện với Giêrusalem cho Khanios, thần của dân Moab, và cho Môlốc, thần của dân Ammon. Ông cũng làm như thế cho tất cả các bà vợ ngoại bang của ông, để các bà dâng hương và tế lễ cho các thần của các bà. Vậy Chúa thịnh nộ với Salomon, vì tâm hồn ông đã bỏ Chúa là Thiên Chúa Israel, Ðấng đã hiện ra với ông hai lần, và cấm ông không được chạy theo các thần khác, nhưng Salomon không tuân giữ điều Chúa truyền dạy ông.

Do đó, Chúa phán cùng Salomon rằng: "Bởi ngươi đã ăn ở như thế, và đã không tuân giữ giao ước và lề luật mà Ta đã truyền cho ngươi, Ta sẽ phân chia vương quốc của ngươi, và trao cho tôi tớ ngươi. Nhưng vì nể Ðavít, thân phụ ngươi, Ta sẽ không thi hành điều đó khi ngươi còn sống. Ta sẽ phân chia vương quốc ngươi ngay trên tay con của ngươi. Vì Ðavít, tôi tớ Ta, và vì Giêrusalem Ta đã tuyển chọn, Ta sẽ không lấy tất cả vương quốc: Ta sẽ dành một chi tộc cho con trai ngươi".

Ðó là lời Chúa. 

ÐÁP CA: Tv 105, 3-4. 35-36. 37 và 40

Ðáp: Lạy Chúa, xin nhớ chúng con khi gia ân huệ cho dân Ngài (c. 4a).

Xướng: 1) Phúc cho ai tuân giữ những lời huấn lệnh, và luôn luôn thực thi điều công chính. Lạy Chúa, xin nhớ chúng con khi gia ân huệ cho dân Ngài; xin mang ơn cứu độ đến thăm viếng chúng con. - Ðáp.

2) Họ đã hoà mình với người chư dân, và học theo công việc chúng làm. Họ sùng bái tà thần của chúng, những tà thần đã hoá thành lưới dò hại họ. - Ðáp.

3) Họ đã giết những người con trai và con gái, để làm lễ cúng tế quỷ thần. Chúa đã bừng cơn thịnh nộ với dân tộc, và tởm ghét phần gia nghiệp của Ngài. - Ðáp.

Alleluia: 1 Sam 3,9

Alleluia, alleluia - Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe; Chúa có lời ban sự sống đời đời. - Alleluia. 

PHÚC ÂM: Mc 7, 24-30

"Những con chó ở dưới gầm bàn cũng ăn những mụn bánh rơi của con cái"

Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt Tyrô và Siđon. Vào một nhà kia, Người không muốn ai biết mình, nhưng người không thể ẩn náu được. Vì ngay lúc đó, một bà kia có đứa con gái bị thần ô uế ám, bà nghe nói về Người liền đến phục lạy Người.

Bà đó là người dân ngoại, dòng giống Syrôphênixi và bà xin Người trừ quỷ ra khỏi con bà.

Người nói: "Hãy để con cái ăn no trước đã, vì không nên lấy bánh của con cái mà ném cho chó".

Nhưng bà trả lời và thưa Người rằng: "Thưa Thầy, đúng thế, nhưng các chó con cũng được ăn những mụn rơi dưới bàn ăn của con cái".

Người liền nói với bà: "Vì lời bà nói đó, bà hãy về; quỷ đã ra khỏi con gái bà rồi".

Khi bà về đến nhà, thì thấy cô gái nhỏ nằm trên giường và quỷ đã xuất rồi.

Ðó là Lời Chúa. 

SUY NIÊM:

Người phụ nữ Phênisi kia thuộc dân ngoại, thế mà bà đã đặt một niềm tin vững mạnh vào Ðức Giêsu. Dù rằng, trước những chối từ cứng cỏi của Ðức Giêsu để thử luyện niềm tin của bà. Nhưng bà càng tỏ ra cương quyết đặt trót niềm phó thác vào tình yêu của Ðức Giêsu. Cảm phục trước con người tuy hèn mọn nhưng dũng mạnh của bà. Ðức Giêsu đã chữa con gái bà lành bệnh. 

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu, xin thêm đức tin cho chúng con. Cuộc sống này đến với chúng con đầy những gian truân khốn khó, nhưng trong tất cả những cái đó, Chúa dùng để thanh luyện niềm tin của chúng con. Xin cho chúng con luôn nhìn ra tình yêu của Chúa để vượt thắng, và chính trong những khốn khó, sức mạnh của Chúa trong chúng con được tỏ hiện. Amen.

"Thưa Ngài,

xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy"

 

Đức Giêsu nói: " Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi không h phải đói; ai tin vào tôi chẳng khát bao giờ!" Hai lần Người nói như vậy về trạng thái không còn đói khát, thiếu thốn gì nữa, mà người ta sẽ được vui hưởng mãi muôn đời.

Tuy nhiên, Đức Khôn Ngoan lại nói: "Ai ăn Ta sẽ còn đói, ai ung Ta sẽ còn khát" (Hc 24,21). Đức Kitô là Khôn Ngoan của Thiên Chúa, không phải được ăn để cho chúng ta được thỏa thuê ngay từ bây giờ, nhưng đ làm cho chúng ta khao khát sự thỏa thuê y. Và càng được nếm thấy Đức Khôn Ngoan ngọt ngào bao nhiêu, chúng ta càng thèm khát ơn y by nhiêu. Vì vậy mà ai ăn vẫn còn đói, cho đến khi được no thỏa mới thôi. Lúc y sẽ không còn đói khát nữa.

"Ai ăn Ta sẽ còn đói". Lời nói này cũng được hiểu về thế giới tương lai, bởi trong niềm thỏa thuê vĩnh hằng, vẫn còn có một thứ đói lòng không phát sinh từ nhu cầu mà t hạnh phúc: thực khách hãy còn thèm ăn mãi cho dù đâu còn nhu cầu ăn uống, và không hề thấy chán được no lòng... Đức Kitô vốn đáng chiêm ngắm muôn đời trong thiện mỹ của Người, sẽ mãi là đối tượng được khát khao, "mà chính các thiên thần cũng mong ước" (x. lPr 1,12).

 

Baudouin de Ford

  Trang Nhà            Suy niệm hằng ngày