Mùa Thường Niên

Năm II

Thứ Tư Tuần  XXVII

Bài Ðọc I: (Năm II) Gl 2, 1-2. 7-14

"Các đấng đã nhận biết ơn đã ban cho tôi".

Bài trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Galata.

Anh em thân mến, mười bốn năm sau, tôi lại lên Giêrusalem cùng với Barnaba và có đem Titô theo. Tôi đã theo ơn mạc khải mà lên đó, và tôi đã trình bày với các đấng đó về Tin Mừng mà tôi rao giảng nơi các dân ngoại, tôi bàn hỏi riêng với những bậc vị vọng, vì e rằng mình đang bôn tẩu hoặc đã bôn tẩu luống công chăng.

Trái lại, khi các đấng ấy thấy rằng tôi được uỷ nhiệm rao giảng Tin Mừng cho người không chịu cắt bì, cũng như đã uỷ nhiệm cho Phêrô rao giảng cho những người đã chịu cắt bì, (vì Ðấng đã ban cho Phêrô làm Tông đồ cho những người đã chịu cắt bì, cũng đã ban cho tôi làm Tông đồ lo cho các dân ngoại), và khi đã nhận biết ơn đã ban cho tôi, thì Giacôbê, Kêpha và Gioan, là những vị được kể như cột trụ, đã bắt tay tôi và Barnaba, tỏ tình thông hảo. Thế là chúng tôi đi sang các dân ngoại, còn các đấng thì đi đến với những người đã chịu cắt bì. Bấy giờ chúng tôi chỉ còn phải nhớ đến những người nghèo khổ, và đó là chính điều tôi đã định tâm thi hành.

Nhưng khi Kêpha đến Antiôkia, tôi đã phản đối ông ngay trước mặt, vì ông làm điều không phải. Vì chưng trước khi mấy người bên Giacôbê đến, thì ông vẫn dùng bữa với những người dân ngoại, nhưng khi những người ấy đến, thì ông lẩn lút và tự lánh mặt đi, bởi sợ những người thuộc giới cắt bì. Những người Do-thái khác đều giả hình như ông, thậm chí cả Barnaba cũng bị lôi cuốn theo sự giả hình của họ. Nhưng khi thấy họ không thẳng thắn sống theo chân lý Tin Mừng, tôi đã nói với Kêpha trước mặt mọi người rằng: "Nếu ông là Do-thái, mà còn sống theo thói người dân ngoại, chứ không theo thói người Do-thái, thì lẽ nào ông bắt ép người dân ngoại phải theo thói người Do-thái sao?

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 116, 1. 2

Ðáp: Hãy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian (Mc 16, 15).

Xướng: 1) Toàn thể chư dân, hãy khen ngợi Chúa! Hết thảy các nước, hãy chúc tụng Người! - Ðáp.

2) Vì tình thương Chúa dành cho chúng ta thực là mãnh liệt, và lòng trung thành của Chúa tồn tại muôn đời. - Ðáp.

 

Alleluia: Mt 4, 4b

Alleluia, alleluia! - Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Lc 11, 1-4

"Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Ngày kia, Chúa Giêsu cầu nguyện ở một nơi. Khi Người cầu nguyện xong, có một môn đệ thưa Người rằng: "Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện như Gioan đã dạy môn đệ ông". Người nói với các ông: "Khi các con cầu nguyện, hãy nói:

"Lạy Cha, nguyện danh Cha cả sáng. Nước Cha trị đến. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày. Và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha mọi kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ".

Ðó là lời Chúa.

 

Suy Niệm:

Kinh Lạy Cha là lời cầu nguyện tuyệt vời nhất vì đã được chính Ðức Giêsu dạy cho chúng ta. Còn gì hạnh phúc bằng chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha!

Khi đã ở trong tương quan Cha-con thì trước hết, chúng ta phải nghĩ đến danh Cha và Nước Cha. Còn nhu cầu của chính chúng ta chắc chắn Cha chúng ta sẽ lo. Tuy nhiên chúng ta cũng trình bày lên Cha những nhu cầu của chúng ta trong cuộc sống và những sự thiếu thốn, khó khăn của chúng ta, trong sự khiêm tốn và phó thác.

 

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã dạy cho chúng con biết phải cầu nguyện thế nào cho đẹp lòng Cha. Xin giúp chúng con biết siêng năng cầu nguyện với tâm tình con thảo, đơn sơ và phó thác tất cả trong tay Cha. Ðể từ cuộc sống cầu nguyện và kết hợp liên lỉ với Cha, chúng con sẽ được Cha nhận lời và ban cho chúng con lương thực, sự sống và hạnh phúc vĩnh cửu. Amen.

Ngay từ chốn lưu này

"Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện Danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến". Chúng ta đang xin gì khi xin Nước Cha trị đến vậy? Chúa Giêsu biết chúng ta rất yếu đuối. Ngài quá rõ chúng ta không thể thánh hiến, tôn vinh, chúc tụng, làm sáng Danh rất thánh của Chúa Cha trên trời một cách thích hợp, trừ khi Ngài bổ sung vào đó bằng cách ban cho chúng ta ngày từ dưới thế này Nước của Ngài. Chính vì lẽ đó mà Chúa Giêsu đã đặt vào đây hai lời cầu xin ấy.

Theo thiển ý của tôi, một trong những điều thiện hảo nhất trong Nước Trời, đó là người ta được rũ bỏ khỏi mọi thứ phàm tục, được nếm hưởng một sự an nghỉ, một niềm hạnh phúc nội tâm, được hòa chung niềm vui với mọi người, trong một cảnh bình an bất tận, được hân hoan nhìn thấy mọi thánh nhân đang tôn vinh cảm tạ Thiên Chúa, chúc tụng Danh Người, và không có ai xúc phạm Người cả. Tất cả đều yêu mến Người, và linh hồn không phải bận tâm điều gì khác ngoài việc yêu mến Người, và không thể ngừng yêu mến Người vì đang được nhận biết Người.

Quả thật, nếu như chúng ta được ban cho ơn nhận biết Người, thì chúng ta cũng sẽ yêu mến Người như vậy ngay dưới thế này, tuy không được hoàn toàn giống như ở trên trời, một cách thường hằng liên lỉ, nhưng ít nhất thì cũng hoàn toàn khác với cách chúng ta đang yêu mến Người... ngày từ chốn lưu đày này, với ân sủng của Thiên Chúa.

Thánh nữ Têrêxa Avila

Chemin de perfection (Cerf)

  Trang Nhà            Suy niệm hằng ngày