Mùa Thường Niên

Năm II

Thứ Tư Tuần  XXVI

Bài Ðọc I: (Năm II) G 9, 1-12. 14-16

"Con người so sánh với Thiên Chúa đâu đáng được kể là người công chính".

Bài trích sách ông Gióp.

Ông Gióp trả lời cùng các bạn hữu rằng: "Tôi biết thật như vậy, và biết thật con người so sánh với Thiên Chúa đâu đáng được kể là người công chính. Nếu con người muốn cãi lẽ với Chúa, thì một nghìn điều, nó không thể đáp lại một. Chúa thượng trí và quyền năng, ai đối địch với Chúa mà được bằng yên? Chúa xê dịch các núi đồi, và trong cơn thịnh nộ Người đánh đổ những kẻ không biết điều. Chúa khiến địa cầu chuyển động khỏi chỗ của nó, và các cột đất đều phải lung lay. Chúa truyền khiến mặt trời, thì nó không mọc lên, và Người cũng phong niêm các ngôi sao tinh tú. Chỉ một mình Chúa trải các tầng trời và bước đi trên sóng biển. Chúa tạo dựng sao bắc đẩu, sao sâm, sao mão và cung kín phương nam. Chúa tác tạo những điều trọng đại, mầu nhiệm và kỳ diệu không kể xiết.

Nếu Chúa đến cùng tôi, thì tôi không trông thấy Người, và nếu Người ra đi, tôi cũng chẳng hay biết. Nếu Chúa bất chợt hỏi han, thì ai trả lời Người cho được? Hoặc ai có thể hỏi rằng: "Tại sao Chúa làm như thế?" Vậy tôi là gì mà dám trả lời với Chúa và dùng lời mà nói với Người? Dù tôi có lẽ công chính, tôi cũng không dám trả lời, một van nài cùng Ðấng phán xét tôi. Khi Chúa nhậm lời tôi kêu cầu, tôi cũng không chắc Người nghe lời tôi".

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 87, 10bc-11. 12-13. 14-15

Ðáp: Lạy Chúa, nguyện cho lời con cầu thấu đến tai Chúa (c. 3a).

Xướng: 1) Lạy Chúa, con kêu lên Chúa mọi ngày, và con giang tay hướng về phía Chúa. Phải chăng Chúa còn làm những điều kỳ diệu cho người đã thác, hoặc giả những người chết sẽ sống lại và ngợi khen Ngài? - Ðáp.

2) Phải chăng người ta còn kể lại lòng nhân hậu Chúa trong mồ, và lòng trung thành Ngài trong nơi âm phủ? Những việc kỳ diệu của Chúa còn thấy được trong chỗ tối tăm, và ân sủng của Ngài trong nơi quên lãng? - Ðáp.

3) Phần con, lạy Chúa, con kêu lên Chúa, và tự bình minh lời nguyện của con sẽ tới tai Ngài. Lạy Chúa, nhân sao Chúa ghét bỏ linh hồn con, nhân sao Chúa ẩn mặt xa khuất khỏi con? - Ðáp.

 

Alleluia: Tv 118, 8ab

Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa, những giới răn Chúa được lập ra cho tới muôn đời, được ban hành một cách chân thành và đoan chính. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Lc 9, 57-62

"Dù Thầy đi đâu, tôi cũng theo Thầy".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, đang lúc Chúa Giêsu và các môn đệ đi đường, thì có kẻ thưa người rằng: "Dù Thầy đi đâu, tôi cũng sẽ theo Thầy". Chúa Giêsu bảo người ấy rằng: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có nơi gối đầu". Người bảo một kẻ khác rằng: "Hãy theo Ta". Người ấy thưa: "Xin cho phép tôi đi chôn cha tôi trước đã". Nhưng Người đáp: "Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết; phần con, hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa". Một người khác thưa Người rằng: "Lạy Thầy, tôi sẽ theo Thầy, nhưng cho phép tôi về từ giã gia đình trước đã". Nhưng Chúa Giêsu đáp: "Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa".

Ðó là lời Chúa.

 

Suy Niệm:

Việc đi theo Chúa không phải là cuộc tháp tùng, du ngoạn nhưng là chia sẻ vào cuộc sống và sứ vụ của Chúa Giêsu.

Bài Phúc Âm hôm nay ghi lại ba cuộc đối thoại ngắn về việc đi theo Chúa. Nhưng thật rõ ràng làm sao! Ngài đòi buộc người môn đệ của Ngài phải có thái độ dứt khoát với mọi ràng buộc: với chính "cái tôi" và với tất cả. Sự đòi buộc này giúp chúng ta thấy rõ được Ðức Giêsu - Ðấng tuyệt đối. Nhờ Ngài, chúng ta mới được hạnh phúc trong Nước Trời.

 

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, theo Chúa, làm môn đệ Chúa là chúng con tự gắn mình vào cuộc đời, vào sứ mệnh của Chúa. Cuộc đời chúng con sẽ phải dứt khoát với những đam mê phù hoa, những tương quan mật thiết, yêu thương nhất của chúng con.

Chúa ơi! Chúa cũng biết điều đó đối với chúng con là rất khó phải không? Xin cho chúng con biết nhận ra cùng đích của chúng con là chính Chúa. Ðể từng ngày, từng giờ chúng con biết loại bỏ những gì làm cản trở chúng con đến với Chúa. Amen.

 

Thánh Giêrađô, tu sĩ

"Chúng ta vẫn mong có được những.người thầy do tay Chúa gửi đến; những người thầy ấy, chúng ta đang có mà, đó chính là các biến cố trong đời".

Pascal

Trang mười bốn

Một lời tâm sự, chỉ là một lời tâm sự. Chuyện xảy ra khi bế giảng niên khóa. Một thời điểm đặc biệt để cho bay bổng điều mà bốn bức tường lớp học không thể mãi mãi cầm giữ ở trong. Người ta biết điều này mà, nếp sống của các em đâu có hoàn toàn trùng khớp với chương trình học của nhà trường...

Vậy đó, trên sân trường, cậu bé Jean-Luc, tám tuổi, tâm sự với bạn thế này: "Bạn biết không, ngày nào tớ cũng đọc cuốn sách lớn... cuốn sách Kinh Thánh ấy mà. Và tớ đọc đến trang mười bốn rồi !"

Cậu bé quả quyết như thế. Và như mọi lời tâm sự khác, cậu cứ nhắc đi nhắc lại là cậu đã đọc đến hang mười bốn.

Với hang mười bốn, cậu bé Jean-Luc đã đi vòng quanh thế giới, hoặc gần như thế. Cậu biết ánh sáng từ đâu tới. Cậu nhìn thấy hơi thở của sự sống. Cậu có thể nói mình giống ai. Ở hang mười bốn, cậu đã biết rằng Thiên Chúa của cậu sẽ không bao giờ bỏ rơi bất cứ dân tộc nào trên địa cầu...

Raphael Pasquier  

  Trang Nhà            Suy niệm hằng ngày