Mùa Thường Niên

Năm II

Thứ Tư Tuần XIV

Thánh Bê-nê-đic-tô, viện phụ, lễ nhớ. 

Bài Ðọc I: (Năm II) Hs 10, 1-3. 7-8. 12

"Ðây là lúc phải tìm kiếm Chúa".

Trích sách Tiên tri Hôsê.

Israel là cây nho xanh tốt, hoa trái xứng hợp với nó. Ðất càng màu mỡ, thì càng thêm các tượng thần. Lòng dạ chúng phân đôi, giờ đây chúng sẽ đền tội. Chúa sẽ đánh vỡ các tượng thần và phá tan các bàn thờ của chúng. Bấy giờ chúng sẽ nói: "Chúng ta không có vua, vì chúng ta không kính sợ Chúa: và nhà vua sẽ làm gì cho chúng ta?"

Samaria đã làm cho vua mình qua đi như bọt nước. Những nơi cao dựng tượng thần sẽ bị phá huỷ: Ðó là tội lỗi của Israel! Cây ké và gai góc sẽ mọc trên bàn thờ chúng. Chúng sẽ nói với núi non rằng: Hãy che lấp chúng ta đi. Chúng sẽ nói với đồi rằng: Hãy đổ xuống trên chúng ta cho rồi! Các ngươi hãy gieo rắc sự công chính và sẽ gặt mùa nhân từ. Các ngươi hãy khai khẩn những khu đất mới: Ðây là lúc phải tìm kiếm Chúa, khi Người đến, Người sẽ dạy dỗ sự công chính cho các ngươi.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 104, 2-3. 4-5. 6-7

Ðáp: Hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn (c. 4b).

Xướng: 1) Hãy xướng ca, đàn hát mừng Người, hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa. Hãy tự hào vì danh thánh của Người; tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy mừng vui. - Ðáp.

2) Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa; hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. Hãy nhớ lại những điều kỳ diệu Chúa đã làm, những phép lạ, và những điều miệng Ngài phán quyết.- Ðáp.

3) Hỡi miêu duệ Abraham là tôi tớ của Người; hỡi con cháu Giacóp, những kẻ được Người kén chọn. Chính Chúa là Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Người bao trùm khắp cả địa cầu. - Ðáp.

Alleluia: Ga 14, 5

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Thầy". - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 10, 1-7

"Các con hãy đến cùng chiên lạc nhà Israel".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai môn đệ Người lại, và ban cho các ông quyền hành trên các thần ô uế để các ông xua đuổi chúng và chữa lành mọi bệnh hoạn, tật nguyền.

Ðây là tên của mười hai Tông đồ: Trước hết là Simon cũng gọi là Phêrô, rồi đến Anrê em của ông, Giacôbê con ông Giêbêđê và Gioan em của ông, Philipphê và Bartôlômêô, Tôma và Matthêu người thu thế, Giacôbê con ông Alphê và Tađêô, Simon nhiệt tâm và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người.

Chúa Giêsu đã sai mười hai vị này đi và truyền rằng: "Các con đừng đi về phía các dân ngoại và đừng vào thành của người Samaria. Tốt hơn, các con hãy đến cùng các chiên lạc nhà Israel. Các con hãy đi rao giảng rằng: 'Nước Trời đã gần đến'".

Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm:

Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu sai các môn đệ đi để loan báo Nước Trời đã gần đến. Sứ mệnh này không chỉ dành cho các tông đồ hoặc những người có trách nhiệm mà cả chúng ta nữa, những người Kitô hữu. Mỗi người một cách, phải loan báo về Ðức Giêsu và kêu mời mọi người vào trong Giáo Hội, vào trong tình yêu của Chúa.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, xin ban thêm sức mạnh cho các vị Giám Mục, Linh Mục, Tu Sĩ nam nữ để các ngài can đảm làm chứng cho Nước Trời. Xin cho chúng con cũng được tiếp tay với các ngài để cho Nước Cha mau hiển trị. Amen.

Biến cuộc sống mình thành một hành trình không ngừng nghỉ

 

Đức cậy khiến chúng ta phải "ra đi". Chúng ta là những người lữ hành của tuyệt đối, và cuộc tìm kiếm hạnh phúc đòi ta phải từ bỏ rất nhiều. Thay vì đi tìm những sự an toàn nhỏ bé, Tin mừng đòi hỏi ta hãy khao khát niềm vui thật... Chúng ta luôn lên đường, cả trong những hoạn nạn của thế gian lân trong niềm an ủi của Thiên Chúa. Ở dưới thế gian này, chúng ta mãi mãi là kẻ xa lạ, là người lữ thứ.

Là người lữ thứ hôm nay, có nghĩa là chấp nhận không chiếm hữu mọi sự ngay lập tức, thực hiện tất cả ngay lúc này; là chấp nhận để cho thời gian hoàn tất những điều vĩ đại; là chấp nhận trở thành giữa các anh em mình, một khâu liên kết bé nhỏ trong cuộc thể hiện Nước Trời. Là người lữ thứ, không có nghĩa là thờ ơ hay phá hoại, nhưng là kiên nhẫn, bền bỉ phục vụ tha nhân, nhất là những ai khó nghèo bệnh hoạn. Là mãi chấp nhận phần còn dang dở trong mỗi cuộc đời chúng ta.

Là người lữ thứ, có nghĩa là luôn luôn hoán cải, luôn đổi mới không ngừng, và cuối cùng là chấp nhận từ bỏ quyền lực, để chiến thắng không bằng sức mạnh, nhưng bằng sự yếu đuối. Đức cậy không phải là nhân đức của những kẻ èo uột, nhưng là của những tâm hồn mạnh mẽ.

 

Pierre Hugo, o.p.

  Trang Nhà            Suy niệm hằng ngày