Mùa Thường Niên

Năm II

Thứ Năm Tuần X

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 V 18, 41-46

"Êlia cầu nguyện và trời đổ mưa" (Gc 5, 18).

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, Êlia tâu cùng Acáp rằng: "Xin bệ hạ lên ăn uống, vì tôi nghe có tiếng mưa to". Acáp liền lên ăn uống. Phần Êlia, ông trèo lên đỉnh núi Carmel, cúi mình xuống đất, gục mặt vào hai đầu gối. Ðoạn ông nói với người đầy tớ rằng: "Hãy lên đây nhìn về phía biển". Người đầy tớ leo lên, đưa mắt nhìn, rồi thưa ông: "Không có gì hết." Êlia lại nói với y: "Cứ xem lại bảy lần". Ðến lần thứ bảy (nó báo:) "Kìa, có đám mây nhỏ bằng vết chân người, từ biển kéo lên". Êlia liền bảo: "Hãy lên tâu với Acáp chuẩn bị xe xuống gấp kẻo mắc mưa". Ðang lúc vua còn loay hoay thì bỗng trời tối om, mây bao phủ, gió thổi lên, trời đổ mưa như trút. Acáp lên xe đi Giêrahel. Tay Chúa phù hộ Êlia: Ông thắt lưng chạy trước Acáp cho đến khi tới Giêrahel.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 64, 10abcd. 10e-11. 12-13

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa đáng ca tụng trên núi Sion (c. 2a).

Xướng: 1) Chúa đã viếng thăm ruộng đất và tưới giội, Ngài làm cho đất trở nên phong phú bội phần. Sông ngòi của Thiên Chúa tràn trề nước, Ngài đã chuẩn bị cho thiên hạ có lúa mì. - Ðáp.

2) Vì Ngài đã chuẩn bị như thế này cho ruộng đất: Ngài đã tưới giội nước vào những luống cày, và Ngài san bằng mô cao của ruộng đất, Ngài làm cho đất mềm bởi thấm nước mưa, Ngài chúc phúc cho mầm cây trong đất. - Ðáp.

3) Chúa đã ban cho năm hồng ân, và lốt xe ngự giá của Người khơi nguồn phong phú. Ðống đất hoang vu có nước chảy đầm đìa, và các đồi núi bận xiêm y hoan hỉ. - Ðáp.

Alleluia: Ga 14, 29

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Nếu ai yêu Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy". - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 5, 20-26

"Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị toà án luận phạt".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu các con không công chính hơn các luật sĩ và biệt phái, thì các con chẳng được vào Nước Trời đâu.

"Các con đã nghe dạy người xưa rằng: "Không được giết người. Ai giết người, sẽ bị luận phạt nơi toà án". Còn Thầy, Thầy sẽ bảo các con: Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị toà án luận phạt. Ai bảo anh em là "ngốc", thì bị phạt trước công nghị. Ai rủa anh em là "khùng", thì sẽ bị vạ lửa địa ngục. Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ. Hãy liệu làm hoà với kẻ thù ngay lúc còn đi dọc đường với nó, kẻo kẻ thù sẽ đưa con ra trước mặt quan toà, quan toà lại trao con cho tên lính canh và con sẽ bị tống ngục. Ta bảo thật cho con biết: Con sẽ không thoát khỏi nơi ấy cho đến khi trả hết đồng xu cuối cùng!"

Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm:

Các kinh sư và người Pharisêu là những người thông luật. Nhưng họ chỉ giữ Luật bề ngoài, chứ không theo tinh thần của Luật. Vì thế Chúa thường mắng họ là gian dối, giả hình. Chúng ta là môn đệ của Ðức Giêsu. Chúng ta phải sống công chính, thật thà yêu thương xuất phát từ tấm lòng. Khi đến với Chúa dâng lễ, trước tiên chúng ta phải đi hòa giải với tha nhân. Giao hòa với tha nhân mới có thể hòa giải được với Thiên Chúa.

Cầu Nguyện:

Lạy Cha, xin dạy chúng con biết sống yêu thương tha nhân. Nếu khi vì lỡ lầm khiến tình liên hệ giữa chúng con bị sứt mẻ. Xin cho mỗi người chúng con biết khiêm hạ, dẹp tự ái đến hòa giải với nhau. Chúng con không thể đến với Cha được, chúng con không được Cha chấp nhận đến dâng lễ vật, khi tình thân ái với anh em chưa được hàn gắn. Xin cho chúng con biết trân trọng, giữ gìn và làm phát triển tình yêu thương tha nhân. Vì đó là dấu chứng tình yêu của chúng con dâng lên Cha. Chúng con xin Cha chúc lành cho chúng con nhân danh Ðức Giêsu Kitô, Con Cha, Chúa chúng con. Amen.

Hiệp nhất cuộc đời mình trước mặt Thiên Chúa

 

"Hãy mở tai ra để đón nhận ơn khôn ngoan của Thiên Chúa". Đây là lời Thánh Ephrem người xứ Syria ca tụng Chúa. Người có đức tin sẽ sống mà không để cho mình già đi cũng không chết đi. Ngược lại, họ tiếp tục sống là chính mình trong hiện tại, trong thời khắc hiện tại của Thiên Chúa. Người xưa cũng có thể sinh hoa trái khi họ già, "mang hoa trái tươi tốt, sum suê" (Tv 92,15).

Tại các nước theo Thiên Chúa giáo Đông phương, nơi thánh Ephrem xứ Syria sinh sống trước kia, người ta gọi người cao tuổi là "các cụ đẹp lão", vì kinh nghiệm sống và sự khôn ngoan đã làm biến đổi cả diện mạo của họ. Tuổi già, khoảng thời gian nặng tính tiêu cực, còn có thể định nghĩa là sự an nhiên tự tại, làm chứng nhân cho lòng trung tín của Thiên Chúa và lòng thương xót của Người: đây là lúc mà người ta có thể nhìn thấu suốt cả thời quá khứ để hiệp nhất trước mặt Chúa; là lúc mà người ta có cái nhìn chiêm niệm trên tất cả mọi sự và về mọi sự; là thời khắc mà ta có thể ký thác mọi tư tưởng phạm tội, cùng mọi tội lỗi của mình cho lòng thương xót hải hà của Thiên Chúa, không còn đào bới những thất bại và những sa ngã, trong niềm xác tín rằng "Thiên Chúa vô bờ bến dưỡng nuôi mỗi người với giới hạn" và rằng: "Khi ta mở rộng tấm lòng mình ra, mỗi người đều sẽ lãnh nhận những báu vật của Thiên Chúa".

 

Enzo Bianchi

  Trang Nhà            Suy niệm hằng ngày