Mùa Phục Sinh

Thứ Hai Tuần VII

Bài Ðọc I: Cv 19, 1-8

"Anh em tin mà đã nhận Thánh Thần chưa?"

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Xảy ra là khi Apollô ở Côrintô, thì Phaolô đi miền thượng du, rồi đến Êphêxô gặp một số môn đồ, và ngài hỏi họ: "Anh em tin mà đã nhận Thánh Thần chưa?" Họ trả lời: "Nguyên việc có Thánh Thần hay không, chúng tôi cũng chưa nghe nói". Ngài lại hỏi: "Vậy các ngươi đã chịu phép rửa của ai?" Họ thưa: "Phép rửa của Gioan". Phaolô liền bảo: "Gioan thanh tẩy dân chúng bằng phép rửa sám hối mà rằng: Hãy tin vào Ðấng sẽ đến sau ông, tức là Ðức Giêsu". Nghe vậy, họ đã chịu phép rửa nhân danh Chúa Giêsu. Và khi Phaolô đặt tay trên họ, thì Thánh Thần đến ngự xuống trên họ, họ liền nói được nhiều thứ tiếng và nói tiên tri. Tất cả đàn ông chừng mười hai người.

Ngài vào hội đường, và trong suốt ba tháng, Ngài mạnh dạn rao giảng, tranh luận và thuyết phục về nước Thiên Chúa.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 67, 2-3. 4-5ac. 6-7ab

Ðáp: Chư quốc trần ai, hãy ca khen Thiên Chúa (c. 33a).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Thiên Chúa đứng lên, quân thù của Người tan rã, và những kẻ ghét Người chạy trốn khỏi long nhan. Như làn khói toả, chúng rã tan, như mẩu sáp ong gần lửa chảy ra, những đứa ác nhân tiêu vong trước nhan Thiên Chúa. - Ðáp.

2) Những người hiền đức mừng rỡ hỉ hoan, trước nhan Thiên Chúa họ mừng vui sung sướng. Hãy hát mừng Thiên Chúa, hãy đàn ca danh Người, danh hiệu Người là Chúa, hãy mừng rỡ hân hoan trước nhan Người. - Ðáp.

3) Là Cha kẻ mồ côi, là Ðấng bênh vực người quả phụ, Thiên Chúa ngự trong thánh điện của Người. Thiên Chúa tạo nhà cửa cho những người bị bỏ rơi, dẫn đưa những người tù tội ra nơi thịnh đạt. - Ðáp.

Alleluia: Mt 28, 19 và 20

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Các con hãy đi giảng dạy muôn dân: Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế". - Alleluia.

Phúc Âm: Ga 16, 29-33

"Hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, các môn đệ thưa Chúa Giêsu rằng: "Ðúng thế, bây giờ Thầy nói rõ ràng, và không dùng dụ ngôn nữa. Bây giờ chúng con biết rằng Thầy biết mọi sự, không cần có ai hỏi Thầy nữa. Bởi đó chúng con tin Thầy bởi Thiên Chúa mà ra". Chúa Giêsu đáp lại các ông: "Bây giờ các con mới tin ư? Này đến giờ, và đã đến rồi, các con sẽ tản mát mỗi người một ngả, bỏ mặc Thầy một mình. Nhưng Thầy không ở một mình đâu, vì có Cha hằng ở với Thầy. Thầy nói với các con những điều đó để các con được bình an trong Thầy. Giữa thế gian, các con sẽ phải đau khổ, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian".

Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm:

Ðoạn Tin Mừng hôm nay báo việc môn đệ vấp ngã. Giáo Hội cho ta đọc đoạn này giữa mùa Phục Sinh - mùa hồng phúc, mùa yêu thương và hy vọng. Ðức Giêsu đã báo cho những môn đệ của Ngài, nhưng Kitô hữu chúng ta hôm nay sẽ phải lao đao khốn quẫn vì bóng đêm tội lỗi, vì thiếu vắng niềm tin. Sự ác lộng hành và thế gian bách hại... Chúa Giêsu đi trước chúng ta, Ngài cũng đã lãnh chịu tất cả những điều đó và người môn đệ của Ngài cũng sẽ bước theo con đường đó. Nhưng chúng ta đừng sợ vì Ngài đã chiến thắng thế gian. Ngài đã vượt qua quyền lực sự chết và bóng đêm của tội lỗi. Ngài dạy ta hãy vững lòng và tìm bình an nơi Ngài để can đảm bước lên.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, chúng con là những người môn đệ của Chúa còn đang loay hoay giữa biển đời. Theo Chúa lên đường để về nơi phúc thật là hành trình xa xôi và vất vả. Xin giúp chúng con biết chạy đến cùng Ngài để đón nhận sự bình an và can đảm mỗi khi mỏi mệt đơn côi. Xin giúp chúng con chiến thắng con người yếu đuối, nặng nề của chúng con, để chúng con lên đường trong thanh thản và an vui. Amen.

Chuyển động của Chúa Thánh Thần

Lòng vâng phục của chúng ta với Chúa Thánh Thần đòi hỏi chúng ta phải biết tự nhận biết những cách thế mà Chúa Thánh Thần tác động đến đời sống của chúng ta qua những hành động đa dạng. Tuy nhiên, điều kiện căn bản cần thiết để làm được điều này là ta phải hoàn toàn phó thác cuộc đời mình cho Chúa Thánh Thần, nghĩa là chúng ta phó mình cho Chúa Thánh Thần dẫn dắt. Sự vâng phục thiêng liêng là nguồn mạch của biện phân... Con người thiếu "sự tương quan", cách tốt nhất để tự thánh hóa là phó thác mình cho Thiên Chúa... Đức Giêsu, Con Chiên được hiến tế, là sự phó thác tuyệt đối cho Chúa Thánh Thần. Chúng ta phó thác cho Chúa Thánh Thần là chúng ta được hiệp nhất với Chúa Giêsu khi Người phó thác linh hồn cho Chúa Cha trên Thập giá. Chúa Giêsu lúc bấy giờ được cuốn hút bởi Chúa Thánh Thần mang theo Thiên tính của mình, kiếp nhân sinh và toàn bộ Nhiệm thể. Mẫu gương phó thác cho Chúa Thánh Thần như Chúa Giêsu, bởi Người và trong Người, là Đức trinh nữ Maria trong Ngày Truyền tin. Đó cũng là điều mà thánh Gioan Thánh giá gợi ý cho chúng ta trong "Đường đi lên núi Carmêlô", khi thánh nhân nói đến Mẹ Maria về chuyện thanh tẩy ký ức: "Hoạt động của Mẹ Maria là do Chúa Thánh Thần". Dưới chân thập giá, khi tiếp nhận thần khí của Chúa Thánh Thần mà Chúa Giêsu chuyển giao lại, Mẹ Maria cũng được Thần Khí Chúa linh hứng và phó thác mình cho Chúa Thánh Thần, Mẹ Maria bấy giờ được dự phần vào nguồn mạch muôn đời của Thánh Thần nơi Thiên Chúa.

Jean-Claude Sagne, o.p.

  Trang Nhà            Suy niệm hằng ngày