Mùa Phục Sinh

                               Thứ Năm Tuần III                                  

Bài Ðọc I: Cv 8, 26-40

"Nếu ông tin hết lòng, thì được chịu phép rửa".

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, thiên thần Chúa nói cùng Philipphê rằng: "Hãy chỗi dậy, đi về mạn nam, theo con đường từ Giêru-salem xuống Gaxa. Ðường ấy vắng vẻ". Người chỗi dậy ra đi. Và này có một người Êthiôpi là thái giám quyền thế của nữ hoàng Canđa, xứ Êthiôpi, và là tổng quản công khố của nữ hoàng, ông đến chầu lễ tại Giêrusalem. Lúc trở về, ông ngồi trên xe, đọc sách Tiên tri Isaia. Thánh Thần bảo Philipphê: "Hãy tiến lên và theo cho kịp xe kia". Philipphê chạy tới, nghe thấy ông ấy đọc sách Tiên tri Isaia, liền hỏi: "Ngài có hiểu được điều ngài đọc không?" Nhà quan trả lời: "Làm sao tôi hiểu được, nếu không ai chỉ giáo cho tôi". Nhà quan liền mời Philipphê lên xe ngồi với mình. Ðoạn Thánh Kinh ông đang đọc như sau: "Như con chiên bị đem đi làm thịt, Người phải điệu đi; như con chiên trước người thợ xén lông không kêu một tiếng, Người chẳng mở miệng. Trong cảnh nhục nhã, Người bị lên án bất công. Còn ai kể lại dòng dõi của Người, vì mạng sống Người bị cất khỏi trần gian". Viên thái giám lên tiếng hỏi Philipphê rằng: "Tôi xin hỏi ông: đấng tiên tri nói điều ấy về ai? Về chính mình hay về người nào khác?" Philipphê mở miệng rao giảng Tin Mừng Ðức Giêsu cho ông, bắt đầu từ đoạn Thánh Kinh đó. Ðang đi dọc đường, đến nơi có nước, vị thái giám liền nói: "Này nước đây, có gì ngăn trở tôi chịu phép rửa không?" Philipphê nói: "Nếu ông tin hết lòng thì được". Nhà quan đáp lại: "Tôi tin Ðức Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa". Ông ra lệnh cho dừng xe lại, Philipphê và viên thái giám, cả hai đi xuống nước, và Philipphê làm phép rửa cho ông. Khi họ lên khỏi nước, Thánh Thần Chúa đem Philipphê đi mất và viên thái giám không còn thấy ngài nữa. Ông hân hoan tiếp tục hành trình. Còn Philipphê thì người ta gặp thấy tại Azô, ngài rảo khắp mọi thành phố, rao giảng Tin Mừng cho đến thành Cêsarêa.

Ðó là lời Chúa. 

 Ðáp Ca: Tv 65, 8-9. 16-17. 20

Ðáp: Toàn thể đất nước, hãy reo mừng Thiên Chúa (c. 1).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Hỡi chư dân, hãy chúc tụng Thiên Chúa chúng tôi, và loan truyền lời ca ngợi khen Ngài: là Ðấng đã ban cho linh hồn chúng tôi được sống, và không để chân chúng tôi xiêu té. - Ðáp.

2) Phàm ai tôn sợ Chúa, hãy đến, hãy nghe tôi kể lại, Chúa đã làm cho linh hồn tôi những điều trọng đại biết bao! Tôi đã mở miệng kêu lên chính Chúa, và lưỡi tôi đã ngợi khen Ngài. - Ðáp.

3) Chúc tụng Chúa là Ðấng không hắt hủi lời tôi nguyện, và không rút lại lòng nhân hậu đối với tôi. - Ðáp. 

 Alleluia: Ga 14, 18

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi: Thầy sẽ đến với các con và lòng các con sẽ vui mừng". - Alleluia. 

Phúc Âm: Ga 6, 44-51

"Ta là bánh từ trời xuống".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán với dân chúng rằng: "Không ai đến được với Ta, nếu Cha, là Ðấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Trong sách các tiên tri có chép rằng: "Mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy bảo". Ai nghe lời giáo hoá của Cha, thì đến với Ta. Không một ai đã xem thấy Cha, trừ Ðấng bởi Thiên Chúa mà ra, Ðấng ấy đã thấy Cha. Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ai tin vào Ta thì có sự sống đời đời. Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc và đã chết. Ðây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống".

Ðó là lời Chúa. 

Suy Niệm:

Dân Do thái xưa lang thang trong sa mạc, đã được Thiên Chúa ban Manna hằng ngày để nuôi sống họ. Khi nhắc đến Manna, người Do thái rất hãnh diện. Vì đó là dấu chứng Giavê Thiên Chúa yêu họ. Họ là dân riêng của Ngài.

Ðức Giêsu cũng tự ví Ngài là bánh nuôi dân Do thái mới là Giáo Hội - là chúng ta. Thiên Chúa yêu thương chúng ta, nên đã ban Ðức Giêsu cho chúng ta. Ðức Giêsu đến để đem sự sống cho chúng ta. Sự sống Ðức Giêsu ban không chỉ như Manna xưa,  mà là sự sống vĩnh cửu. Ðến với Ðức Giêsu, chúng ta sẽ được hạnh phúc muôn đời. 

 Cầu Nguyện:

 Lạy Chúa Giêsu, Manna đã làm cho dân Do thái xưa được sức mạnh để tiếp tục hành trình trong sa mạc gian khổ. Ngày nay trong sa mạc cuộc đời. Chúng con cũng gặp nhiều khó khăn thử thách: bị đói khát, mệt mỏi vì chiến đấu với nghịch cảnh.

Xin Chúa cho chúng con biết đến với Chúa là sinh lực của chúng con. Xin cho chúng con biết hoàn toàn phó thác trong tình yêu của Chúa. Chỉ trong Chúa, chúng con mới được hạnh phúc muôn đời. Amen.

Trở n bạn hữu của Đấng  Mêsia

 

   Đức Giêsu là Ngôi Lời làm người thực sự, Ngài luôn ước ao hiến thân cho môn đệ, như một người bạn, một người bạn dễ bị tổn thương trong thân xác. Ngài đã chọn họ để sống chung với họ, đồng lao cộng khổ với họ. Đối với các môn đệ, điều đó hàm chứa một bước chuyển biến quan, trọng trong niềm tin: làm sao họ có thể trở nên bạn hữu của Đấng Mêsia được?

   Nói đến tình bạn là nói đến việc chia sẻ một sự bình đẳng nào đó và đồng thời một sự cảm thông sâu sắc. Đức Giêsu không còn xuất hiện như Đấng toàn năng, nhung như một người chẳng có quyền hành gì, chỉ đến để hiến dâng tình yêu: "Tôi là bánh ban sự sông", "Tồi là bánh hằng sống" ...

  Điều mói lạ ở đây là làm sao hai vế này có thể bổ sung cho nhau: một bên là hoạt động của Thiên Chúa và bên kia là tự do của con người để đáp trả sáng kiến của Thiên Chúa ấy. Khi Đức Giêsu nói: "Chẳng ai đến với tôi được, nêu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy", chúng ta hiểu rằng chính Thiên Chúa Cha mới là Đấng hành động đầu tiên. Ở đây muốn nói đến vai trò của ân sủng, nhưng ân sủng này chỉ có thể có tác dụng nếu như nó phối hợp được vói tự do của con người.

 

 

                                                    Jean-Claude Loock

  Trang Nhà            Suy niệm hằng ngày