Tết đến rồi!
Mừng ngày Tết trên khắp quê ta,
Ngàn hoa thơm khoe sắc xinh tươi
(Từ Huy)
1.
Nhớ về những ngày Xuân đầm ấm
Tết, Tết, Tết, Tết đến
rồi!
Tết đến trong tim mọi người.
Trong vòng quay 365 ngày
của một năm, có lẽ những ngày Tết là thời điểm mang lại nhiều cảm
xúc nhất. Tết không chỉ mang đến tâm trạng náo nức đón chào năm
mới, tống tiễn những điều không may của năm cũ, mà còn là cơ hội mọi
người nhớ đến nhau.
Chúng ta đang ở trong
những ngày cuối năm, dù không khí có phần uể oải hơn mọi năm vì tình
trạng tài chính suy thoái, xem ra dân chúng đón Tết có vẻ muộn màng…
nhưng không khí Tết đã bắt đầu… người người lũ lượt đi sắm Tết. Nhìn
những khu vực cây cảnh, khu vực bán phong lan, khu vực bán mai… rồi
khu vực hoa Tết: người ta tíu tít chọn hoa vạn thọ, hoa cúc vàng,
hoa hướng dương, hoa đồng tiền, hoa cẩm chướng, hoa thược dược… ai
cũng cố gắng mua một vài chậu vừa túi tiền.
Càng gần những ngày giáp
Tết, bầu khí đón xuân bắt đầu rộn ràng hơn: vé tàu, vé xe, vé máy
bay đã gần hết. Một số người mong về phải mua vé chợ đen mắc hơn,
còn hơn lỡ chuyến tàu phải ăn chực nằm chờ… Cứ nhìn cái cảnh tay
xách, nách mang chen chúc nhau lên xe đò, hành khách đông nên đành
phải nép vào nhau như cá hộp.
Còn tại quê nhà, ông bà,
cha mẹ, gia đình, người thân ngày nào cũng ngong ngóng chờ ngày trở
về của ai đó trong gia đình. Ngày Tết là ngày đoàn tụ gia đình. Bầu
khí sum họp, ấm áp làm ai cũng cảm thấy lòng mình nôn nao, rạo rực
đón Tết. Và những người xa nhà, xa quê càng cảm thấy nhớ nhung, bâng
khuâng, xao xuyến.
Một tập sinh viết thư về
nhà: “Thưa ba mẹ, Tết này con không về ăn Tết với gia đình… Con nhớ
nhà, nhớ ba mẹ, các anh các chị và các cháu… Nhớ những giờ khắc sốt
sắng trước bàn thờ trong đêm giao thừa… Ôi giờ phút linh thiêng.
Thời gian như đọng lại. Từng phút qua đi với nhiều âm hưởng.” Đọc
mấy lời đầu thư, tự nhiên cũng cảm thấy mủi lòng và bâng khuâng nỗi
nhớ nhà như các em.
Quả thực, bầu khí gia
đình trong mấy ngày Tết, thật là thiêng liêng, trang trọng và đậm
đặc, để lại nơi lòng người những ấn tượng khó quên. Hình ảnh mấy bố
con ngồi canh nồi bánh chưng, hàn huyên tâm sự về những đoạn đường
chiến binh của bố, công ăn việc làm, truyện trong nhà ngoài ngõ. Gần
tới giao thừa, nhà cửa đã trang hoàng chậu kiểng, bình hoa, bánh
mứt, mâm quả với mãng cầu, dừa, đu đủ, xoài… đơn sơ chân thành với
ước nguyện “cầu zừa đủ xài”.
Nhìn mấy cháu bé xúng
xính trong bộ áo mới, còn gì đẹp hơn, tiêu biểu cho niềm vui hạnh
phúc của gia đình, dòng họ khi con cái cháu chắt quây quần chúc thọ
ông bà, cha mẹ. Còn các ngài lì xì tuổi mới cho các cháu. Nói đến
Tết, không thể không nói đến những món ăn đầu năm… vất vả quanh năm
chỉ có mấy ngày Tết, được hưởng sướng một tí, được nghỉ ngơi thong
thả thưởng thức các món ăn ngày Tết. Trong mâm cỗ không thể thiếu:
thịt đông, giò thủ, thịt kho, dưa chua, dưa hành, củ kiệu… nhâm nhi
chung rượu mừng xuân.
Cảm nhận về bầu khí Tết
thật đẹp. Người ta cầu chúc cho nhau được mọi sự may lành cùng những
lời động viên tuổi trẻ thành công trong thi cử cũng như những dự
tính làm ăn trong năm mới. Trong mấy ngày này, người ta chăm sóc,
quan tâm đến đời sống của nhau, khiến chúng ta có cảm nhận bầu khí
mấy ngày Tết là… một thoáng Thiên Đàng.
Gợi ý suy
nghĩ:
Băn khoăn cho những mảnh đời
Từ bầu khí ấm áp của gia
đình trong mấy ngày vui xuân, chúng ta đừng quên những người lính
canh nơi hải đảo xa xăm phải ăn Tết xa nhà. Nhớ đến những người phu
quét đường, họ vất vả quanh năm, đặc biệt là ngày cuối năm có khi
phải dọn dẹp cho đến giờ giao thừa mới được về nhà. Những người bán
hoa Tết có năm bán ế phải thuê xe lam đổ đi cho sạch đường. Các trẻ
em lang thang đường phố nghe như có tiếng hát vọng lên: Thằng bé
âm thầm đi vào ngõ nhỏ. Một chén cơm chiều nhưng lòng chưa no.
Các cụ già neo đơn trong nhà dưỡng lão… Trong khu xóm lao động, vẫn
còn nhiều người không biết Tết là gì. Mỗi mảnh đời là một thân phận.
Điểm nhấn mục vụ trong
mùa Tết gợi mở cho các đoàn thể, cho giáo dân ý thức trách nhiệm với
các anh chị em thiếu thốn, neo đơn, những người bệnh hoạn, tật
nguyền trong khu xóm.
Lạy Chúa, trong những
giây phút lắng đọng này, xin Chúa soi sáng cho chúng con khi vui
xuân đừng quên những người mang vận số hẩm hiu. Xin cho chúng con
nhận ra sự hiện diện của Chúa trong mọi người, nhất là những người
nghèo khổ, những người có hoàn cảnh kém may mắn.
Thế giới hôm nay có
nhiều điểm tối, nhưng vẫn có những điểm sáng rực rỡ khi có những
người nghèo khác biết quan tâm đến những người nghèo khác khổ hơn
mình, khi trẻ thơ và người già được chia sẻ, khi mọi người nhận ra
mình là anh em của nhau, có liên đới và trách nhiệm về nhau.
Lạy Chúa, xin dẫn chúng
con vào mùa Xuân Tình Thương.
2. Hãy mở
đôi mắt và rung động con tim
Trong Tin Mừng Chúa
Giêsu khuyên ông Biệt phái Simon: “Khi mở tiệc thì… hãy mời những
người nghèo… vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày kẻ lành sống lại”
(Lc 14,12 – 14). Đó cũng là lời mời gọi đang vang lên mỗi
ngày đối với chúng ta: hãy chia cơm sẻ áo cho người đói rách, mở
tiệc mời người nghèo, tiếp đón kẻ không nhà cửa, kẻ đang bị tống khứ
ra khỏi nhà của họ, những trẻ mồ côi, bụi đời, những nạn nhân của xã
hội... và họ đang ở bên cạnh chúng ta. Chúng ta có thấy những
anh em chị em nghèo khổ, những học sinh đang gặp khó khăn, những
sinh viên nghèo thiếu cơ hội để thăng tiến bản thân; có nghe
tiếng kêu của họ và dám mở cửa phòng của mình ra, mở cửa cộng
đoàn mình ra để nói với họ: Này tôi đây. Anh, Chị, Em cần
tôi giúp điều gì?
Câu chuyện
gợi ý suy nghĩ:
Khung hình của ngày giáp Tết.
Thường thì khoảng 10 giờ
đêm tôi mới bắt đầu cuộc hành trình “lang thang” đi tìm chỗ các trẻ
bụi đời sinh sống nên... tối 28 tết, tôi hoà mình với dòng người tấp
nập dạo bộ ra trung tâm Sài Gòn. Khu vực vườn hoa Tao Đàn và vườn
hoa Nguyễn Huệ chật kín người. Con đường Lê Lợi rộng thênh thang
nhất Thành Phố cấm không cho xe lưu thông chỉ dành cho người đi bộ.
Những chiếc lồng đèn vĩ đại treo hai bên đường càng làm sống động
hơn không khí tết. Các nam thanh nữ tú, với áo quần muôn màu muôn
sắc với đủ các kiểu dáng rộn ràng sắc xuân.
Vừa thả bộ vừa miên man
suy nghĩ bỗng một hình ảnh đập vào mắt tôi. Không phấn son, không
loè loẹt áo quần, không điện thoại cầm tay, không máy hình, không
dầy dép, nói chung là không… có gì đặc biệt. Một em nhỏ khoảng độ 7
hay 8 tuổi, hai tay xách hai bịch sốp đựng đầy những cái chai nước
sối, hay lon coca đã uống hết được người ta vất xuống đường và kẹp
vào nách một ít cái chai còn lại. Cứ đi khoảng một hai bước, những
cái chai kia lại rớt xuống, và em lại ngồi xuống nhặt lên, rồi lại
đi, lại rớt và lại nhặt.
- Thằng nhóc này tránh
ra cho tao chụp hình coi. Một nhóm bạn trẻ quát vào mặt cậu bé. Vừa
dứt lời, một cô gái mặc váy thật đẹp lấy chân đá các bình nhựa đó
qua một bên rồi sửa lại y phục làm điệu trước ống kính máy hình một
cách rất… vô tư như không có gì xảy ra.
Cậu bé không nói gì, hai
tay cầm hai bịch xốp và vội vã đuổi theo những cái chai nhựa đang
lăn long lóc và bị dòng người đông nghẹt đá qua đá lại. Tôi nhìn
thật kỹ, cậu lủi bên này rồi chạy bên kia, mà vẫn chưa chụp được cái
chai. Vì mỗi khi cậu vừa trờ tới thì đã có một đôi chân nào đó đá nó
đi chỗ khác. Nhìn cậu đuổi theo những cái chai mà tôi gần như ngộp
thở. Ờ mà sao tôi dở thế nhỉ? Sao tôi không giúp cậu bé mà cứ đứng
trơ ra như đá nhìn xem chuyện gì xảy ra.
Cậu vẫn cứ đuổi theo cái
chai nhựa cho đến khi một cái chân cổ thụ chặn cái chai lại cho cậu.
Cậu ngước mắt nhìn lên, một người da trắng cao to đang đứng trước
mặt. Cậu khiếp người, không dám nhìn lên mà tính toan bỏ đi.
Bỗng người đàn ông đó
cúi xuống cầm lấy cái chai, đưa cho cậu rồi lấy hết đồ trong cái túi
ny long thật lớn mà ông đang cầm trên tay ra, rồi đưa cho cậu cái
túi đó và giúp cậu bỏ hết tất cả các chai nhựa va lon coca vào đó –
sau đó tôi còn thấy ông cho cậu một ít tiền, cười vui vẻ vỗ vào vai
cậu, nói một vài câu gì đó rồi đi.
Tự vấn
- Hình ảnh Chúa Kitô
Phục sinh hiện đến đồng hành, thăm hỏi, giảng giải, khuyên bảo với
hai môn đệ trên đường Emmau để làm cho lòng họ nóng lên, làm cho mắt
họ mở ra và nhận ra Chúa.
- Hình ảnh như thách đố
chúng ta rằng: tôi có quan tâm đến anh chị em, học sinh, bạn bè,
người nghèo quanh nơi tôi sống, chỗ tôi đến tham quan, có nhạy cảm
trước hoàn cảnh của họ không?
- Và có dám biến cái
nhạy cảm ấy thành hành động chăng. Nghĩa là có dám đến gần họ, thăm
hỏi họ, ngồi bên cạnh họ và mời họ đến một quán nước hay quán cơm và
cùng đồng bàn với họ?
- Chúa không đòi chúng
ta làm tất cả, nhưng phải làm khi có thể. Và chắc chắn Ngài cũng sẽ
chỉ xét xử những gì chúng ta có thể làm mà đã không làm chứ không
xét xử điều chúng ta không làm vì không có khả năng để làm.
3. Sứ mạng
của Giáo Hội trước sự nghèo khổ của con người
Noi gương Chúa Kitô,
“Đấng vốn giàu sang phú quí đã tự nguyện trở nghèo khó” như
chúng ta và chấp nhận hậu quả của tội lỗi đến nỗi bằng lòng chết và
chết trên cây thập giá. Bước đi con đường của Ngài, Giáo Hội Chúa
Kitô luôn yêu thương con người và hiệp thông với họ trong mọi sự đau
khổ, chia sẻ với họ những hậu quả của tội lỗi.
Lòng yêu thương mà Giáo
Hội dành cho người nghèo được cảm hứng từ Tin Mừng, từ đời sống khó
nghèo của Chúa Giêsu và từ sự quan tâm của Người đối với người
nghèo. Ngay từ thời sơ khai, thánh Gioan trong lá thư thứ nhất đã
khuyên nhủ: “Nếu ai có của cải thế gian và thấy anh em mình lâm
cảnh túng thiếu, mà chẳng động lòng thương, thì làm sao tình yêu
Thiên Chúa ở lại trong người ấy được?” (1Ga 3,17).
Câu chuyện
gợi ý suy nghĩ: Em bé
mang hình tượng Somali
Tôi gặp em rất tình cờ,
trong một chuyến đi khám bệnh phát thuốc cho người nghèo, Thân em
gầy còm, đen đuốc, thoạt nhìn tôi không dám hình dung cuộc sống của
em sẽ ra sao trong vòng xoáy cuộc đời mà tiền bạc, vật chất và sự
đua chen trở nên tâm điểm cho phấn đấu của nhiều người.
Em ngồi lọt thỏm vào
vòng tay âu yếm trong dáng vẽ run run của một người thiếu nữ chừng
18 tuổi mà em gọi bằng mẹ, Mẹ bế em đến trạm khám bệnh phát thuốc
của chúng tôi nằm ngay tại trung tâm của một xã nghèo ở một huyện
miền cao.
Phát thuốc cho mẹ con
em, không quên đưa thêm một chai dầu gió, chị y tá căn dặn: bọc
thuốc màu đỏ là của con, màu trắng là của mẹ, nhớ ăn no rồi hẳn uống
thuốc nhé! Mẹ em gật đầu, nhận thuốc, rồi cõng em lui ra.
Tôi lặng người đứng bên
cạnh, từ nảy đến giờ em vẫn không ngớt nhìn tôi từ đầu đến chân. Em
đã biết rồi chăng! Mà biết gì chứ? Chẳng có gì quan trọng cả, chỉ là
một sự tình cờ rồi sẽ qua. Em cũng vẫn là một em bé, không biết
tương lai sẽ dẫn em về đâu. Bởi sinh ra trong cảnh nghèo nàn nơi núi
rừng, con đường đến trường học của em cũng gồ ghề hơn những con dốc
cheo leo đưa dẫn mẹ con em mỗi ngày đến rẫy.
Một lớp học tình thương
đang được mở ra, liệu em có cơ may chăng? Tôi không biết. Với cuộc
sống mà cơm chưa đủ no, làm suốt ngày chẳng đủ tiền đong gạo thì ai
mà còn thời gian đâu để liệu cho con cái chữ bước vào đời.
Phận đời đã khắc tên mẹ
con em vào sổ đỏ. Em và gia đình đang mong ước được đổi đời. Xin cho
em, cho những người chung cảnh ngộ một con đường để bước vào tương
lai, một mùa Xuân cuộc đời.
Tự vấn:
- Có người xét rằng nhà
tu chúng ta vì tiếp xúc nhiều nỗi đau, gặp gỡ nhiều người bệnh tật
đau khổ nên thường có vẻ dửng dưng trước cảnh khốn cùng. Có bao giờ
chúng ta nghĩ đến những tâm hồn bất hạnh đang khao khát có một mái
ấm tình thương?
- Có bao giờ chúng ta
cảm thấy bức xúc muốn dấn thân nơi những môi trường nghèo, trại cùi,
hoặc những nơi đang gặp nhiều khó khăn?
Kết: Xuân
Tình Thương
Thần Khí Chúa ngự trên
tôi, xức dầu tấn phong tôi để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo
hèn… công bố một năm hồng ân (Lc 4,18-19). Công bố năm hồng ân cho
mọi người và cách riêng cho những người nghèo.
Chúng ta cũng đang đón
chào Xuân Canh Dần và năm mới 2010 như một năm hồng ân, vì là năm
Thánh của Giáo Hội Việt Nam.
Mùa xuân đang trở về
trên quê hương thân yêu, lòng người rạo rực chào đón xuân sang trong
nắng ấm bình minh.
Đón xuân, vui xuân và ăn
tết là nét đẹp của văn hóa dân tộc, trở về với cội nguồn… kính nhớ
ông bà tổ tiên. Hãy vui tết, đón tết, thưởng thức không khí ngày tết
như là hồng ân của Thiên Chúa. Sống tinh thần yêu thương, huynh đệ
và quên đi những đau thương của năm cũ, của con người cũ thì chính
mỗi người sẽ tươi trẻ và tràn trề hạnh phúc.
Mùa xuân này sẽ đẹp hơn
khi chúng ta biết nghĩ đến người nghèo và khổ đau. “Vui mừng và hy
vọng, u sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của những
người nghèo và những ai đau khổ cũng là vui mừng và hy vọng, u sầu
và lo lắng của các môn đệ Chúa Kitô và không có gì thực sự là của
con người mà không gieo âm hưởng trong lòng họ” (MV, 1).