1. Nước Trời trong sứ vụ của Đức Giê-su Có lẽ trong giảng dạy của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, cha ông tiền bối chúng ta đã nhấn mạnh quá nhiều đến Giáo Hội mà ít nhấn mạnh đến Nước Trời. Đó là do ảnh hưởng một nền thần học không lấy Đức Giê-su làm trung tâm điểm và coi nhẹ tính Cánh Chung của thời tiền Công Đồng Vatican II. Còn nếu chúng ta coi trọng Thánh Kinh, thì chúng ta không thể coi nhẹ khái niệm và thực tại Nước Trời. Ngay trong Cựu Ước, không biết bao nhiêu lần từ Nước Chúa, Vương Quốc, Triều Đại của Thiên Chúa được lặp đi lặp lại. Còn ngay trang đầu của Tân Ước, Gio-an Tiền hô và Đức Giê-su đã kêu gọi dân chúng: "Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã gần đến" ( Mt 3, 2 ) Chính Đức Giê-su đã được công bố sự vụ của mình, một sứ vụ đã được I-sai-a báo trước: "Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố năm hồng ân của Chúa" ( Lc 4,18-19 ). Nước Trời chính là sứ vụ của Đức Giê-su. Sứ vụ của Đức Giê-su chẳng những là công bố Nước Trời mà còn là thiết lập Nước Trời nơi trần gian này. Vì thế chúng ta mới hiểu tại sao Ngài miệt mài, tha thiết với Nước Trời như vậy. Trong khi giảng dạy Ngài dùng hết dụ ngôn này đến dụ ngôn khác, hết thực tại này đến thực tại khác để giúp người ta hiểu về Nước Trời ( xem các dụ ngôn về Nước Trời ). 2. Nước Trời rộng mở như tiệc cưới của hoàng tử
Trong bài Tin Mừng Chúa Nhật 28 hôm nay, Nước Trời được trình bày bằng dụ ngôn tiệc cưới, một tiệc cưới hết sức đặc biệt: tiệc cưới của hoàng tử cưng của nhà vua. Vua cha không quản ngại tốn kém để tiệc cưới của hoàng tử được tổ chức một cách hết sức linh đình, trọng thể. Khách mời là rất nhiều người và được mời từ rất lâu trước ngày cưới để họ có đủ thời gian thu xếp mọi việc để có mặt trong tiệc cưới. Cách kể chuyện của Đức Giê-su làm nổi bật thái độ của nhà vua: vua quan tâm nhất là việc các khách mời đến đông đủ để phòng tiệc của ngài không còn một chỗ nào trống.
Chúng ta có cảm tưởng như đối với nhà vua, nỗi lo ngại lớn nhất và duy nhất là khách mời không đến đủ, là tiệc cưới bị ế. Chính vì thế mà khi biết có những người từ chối lời mời của ngài, ngài liền sai gia nhân đầy tớ ra đầu đường xó chợ, kêu mời bất kể kẻ tốt người xấu đến dự tiệc. Có phải nhà vua sợ lỗ không ? Không, nhà vua không quan tâm tới chuyện lỗ lãi như các ông chủ tiệc cưới ngày nay và nhà vua đủ giàu có để không nhận quà biếu hay bao thư của khách mời. Và theo văn mạch của Thánh Kinh Tân Ước thì chúng ta phải hiểu là 'không đến dự tiệc cưới của hoàng tử là một mất mát, thiệt thòi lớn đối với các khách mời !'
Nét nổi bật mà Tin Mừng muốn để lại trong tâm trí chúng ta là Nước Trời là Niềm Vui, là Tiệc Cưới, là Niềm Hoan Lạc. Nếu Giáo Hội là hình ảnh và là công cụ của Nước Trời thì những người sống trong Giáo Hội cũng phải phản ánh một Niềm Vui tràn trề trong cuộc sống, một Nỗi Hân Hoan thánh thiện, thanh thoát trong tâm hồn và trên gương mặt !
Những khách mời đã không đến dự tiệc là những người không xứng đáng với tiệc cưới của hoàng tử vì họ đã coi thường lời mời của Thiên Chúa. Còn người khách nọ vào phòng tiệc mà không có y phục lễ cưới cũng không xứng đáng với tiệc cưới của hoàng tử vì anh ta không tuân giữ điều tối thiểu đã được qui định. Cả hai loại người trên đều bị Thiên Chúa chê trách và vì thế mà họ bị trừng phạt.
3. Nước Trời là niềm vinh dự và là trách nhiệm của mỗi người chúng ta ngày nay
Mỗi người chúng ta đều là khách được mời đến dự tiệc cưới của hoàng tử là Nước Trời: đó là vinh dự lớn lao của chúng ta. Chúng ta có biết trân trọng đáp lại lời mời của Thiên Chúa mà đến dự không? Bước vào phòng tiệc thì chúng ta phải tuân giữ những điều tối thiểu đã được qui định: đó là trách nhiệm của chúng ta. Chúng ta đã sống trong Giáo Hội và trong Nước Trời một thời gian dài rồi nhưng chúng ta có sống xứng đáng với tư cách khách vào phòng tiệc không ?
Hơn nữa chúng ta còn có vinh dự và trách nhiệm là thân nhân, đầy tớ của nhà vua đổ ra các nẻo đường để mời gọi những người khác đến dự tiệc cưới của hoàng tử. Chúng ta có ra sức tìm kiếm gặp gỡ những người - càng nhiều càng tốt - chưa biết Chúa, chưa tin Chúa, chưa nhận Chúa làm Cha, làm Vua, để tìm cách nói với họ về tấm lòng quảng đại yêu thương của Thiên Chúa, giới thiệu với họ thiện ý tốt lành và quyền năng của Người không ?
Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II đã ân cần nhắc nhở các Giám Mục Việt Nam về sứ vụ truyền giáo trong dịp các ngài đi Ad Limina: "Hãy ra khơi thả lưới". Truyền giáo là trách nhiệm của mọi Giáo Hội và mọi Ki-tô hữu. Nhưng với Giáo Hội và tín hữu Việt Nam, thì mệnh lệnh ấy càng khẩn trương hơn với những động lực lớn lao sau đây:
** Đạo Chúa đã được cha ông tổ tiên chúng ta đón nhận từ 300 đến 400 năm nay; **Giáo Hội Việt Nam có hàng trăm ngàn vị Tử Đạo, mà 117 vị trong số đó đã được phong thánh ** Giáo Hội Việt Nam có rất nhiều ơn gọi Linh Mục, Tu Sĩ, và Tông Đồ Giáo Dân. ** Người Việt Nam có lòng đạo rất sâu sắc và mạnh mẽ, quí trọng các gía trị tôn giáo và tâm linh. ** Người Công Giáo Việt Nam sống trong chế độ xã hội chủ nghĩa... có sức ép từ ngoài xã hội để sống và biểu lộ Đức Tin.
Thế mà con số người Công Giáo vẫn còn quá khiêm tốn so với tỷ lệ dân số ! Và đời sống Đức Tin của đại đa số giáo dân vẫn chỉ dựa vào tình cảm và tập quán thói quen, chứ chưa được xây dựng trên sự hiểu biết và cảm nghiệm Thánh Kinh là Lời Thiên Chúa, trên giáo huấn của Công Đồng Vatican II và Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo |