|
Thứ Năm. Bài Ðọc I: (Năm II) Kh 5, 1-10 “Chiên con đã bị sát tế và đã lấy máu mình mà cứu chuộc chúng tôi thuộc mọi nước”. Trích sách Khải Huyền của Thánh Gio-an Tông đồ. Tôi là Gio-an, tôi đã thấy nơi tay hữu Ðấng ngự trên ngai một cuốn sách viết cả trong lẫn ngoài, có ấn niêm phong. Và tôi thấy một thiên thần hùng dũng lớn tiếng tuyên bố rằng: “Ai xứng đáng mở sách và tháo ấn?” Nhưng cả trên trời, dưới đất và trong lòng đất không ai có thể mở và đọc sách ấy. Tôi khóc lớn tiếng vì chẳng có ai xứng đáng mở và đọc sách ấy. Rồi một trong các trưởng lão nói với tôi rằng: “Thôi đừng khóc nữa, này đây sư tử của chi tộc Giu-đa, dòng dõi của Ða-vít đã toàn thắng, chính Người sẽ mở sách và tháo bảy ấn niêm phong”. Tôi đây cũng trông thấy khoảng giữa ngai và bốn con vật cùng các trưởng lão, có một Chiên Con đang đứng như đã bị sát tế, có bảy sừng và bảy mắt: tức là bảy thần linh của Thiên Chúa được sai đi khắp địa cầu. Chiên Con tiến đến lấy cuốn sách nơi tay hữu Ðấng ngự trên ngai. Khi Chiên Con vừa cầm sách, thì bốn con vật phủ phục trước Chiên Con, cả hai mươi bốn trưởng lão cũng làm như thế, mỗi người mang đàn huyền cầm và chén vàng đầy hương thơm, tức là lời cầu nguyện của các thánh. Họ hát một bài ca mới rằng: “Lạy Ngài, Ngài đáng lãnh sách và tháo ấn, vì Ngài đã chịu chết và đã lấy máu Ngài mà cứu chuộc chúng con thuộc mọi chi tộc, mọi ngôn ngữ, mọi dân và mọi nước, về cho Thiên Chúa. Ngài đã làm chúng con trở thành vương quốc và tư tế cho Thiên Chúa; và chúng con sẽ được cai trị địa cầu”. Ðó là lời Chúa. Ðáp Ca: Tv 149, 1-2. 3-4. 5-6a và 9b Ðáp: Ngài đã làm cho chúng tôi trở thành vương quốc và tư tế cho Thiên Chúa (Kh 5, 10). Xướng: Hãy ca mừng Chúa một bài ca mới; hãy vang lên lời khen ngợi trong công hội các tín đồ. Ít-ra-en hãy mừng vui vì Ðấng tạo tác bản thân; con cái Si-on hãy hân hoan vì vua của họ. Xướng: Họ hãy hoà nhạc để ngợi khen Người; hãy hát mừng Người với cây đàn cầm, với trống con: bởi vì Chúa yêu thương dân Người, và ban cho kẻ khiêm nhường chiến thắng vẻ vang. Xướng: Các tín đồ hãy mừng rỡ trong vinh quang, hãy hoan hỉ trong những nơi khu phố. Miệng họ hãy reo lên lời hoan hô Thiên Chúa. Ðó là vinh quang cho mọi tín đồ của Chúa. Alleluia: x. Cv 16, 14b Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin hãy mở lòng chúng con, để chúng con nghe lời Con Chúa. – Alleluia. Phúc Âm: Lc 19, 41-44 “Chớ chi ngươi hiểu biết sứ điệp mang hoà bình lại cho ngươi”. Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca. Khi ấy, Chúa Giê-su đến gần Giê-ru-sa-lem, trông thấy thành thì Người khóc thương thành ấy mà rằng: “Chớ chi hôm nay ngươi hiểu biết sứ điệp mang hoà bình lại cho ngươi! Nhưng giờ đây, sứ điệp ấy bị che khuất khỏi mắt ngươi. Vì sẽ đến ngày quân thù đắp lũy bao vây ngươi, xiết chặt ngươi tứ bề. Chúng sẽ tàn phá ngươi bình địa, ngươi cùng con cái ở trong thành. Chúng sẽ không để lại hòn đá nào trên hòn đá nào, vì ngươi đã không nhận biết giờ ngươi được thăm viếng”. Ðó là lời Chúa. Suy niệm NHẬN RA THỜI GIỜ CHÚA VIẾNG THĂM Chúa Giê-su khóc thương thành Giê-ru-sa-lem. Chúa khóc vì dân chúng trong thành không đón nhận Người, Đấng là Con Thiên Chúa đang hiện diện giữa họ. Chúa khóc vì sự phản bội, vì sự tệ bạc mà dân Ít-ra-en đã dành cho Chúa, bằng chứng là họ đã đóng đanh Người trên thập giá. Dân thành Giê-ru-sa-lem, đã không nhận ra thời giờ Con Chúa viếng thăm. Họ đã không nhận biết Người là ánh sáng đã đến và đang ở giữa thế gian (x. Ga 1,9-10). Đối với họ, Người chỉ là con bác thợ mộc tầm thường, chứ không phải là Đấng Mê-si-a cần phải đến. Chúa Giê-su đã khóc thương cho thành Giê-ru-sa-lem và ngày hôm nay Chúa vẫn tiếp tục khóc thương cho mỗi người chúng ta. Mặc dù Chúa đã về trời vinh quang, nhưng Người vẫn còn hiện diện cách đặc biệt giữa nhân loại. Qua nhiều cách thức khác nhau, Chúa vẫn đi ngang qua cuộc đời của mỗi chúng ta và chúng ta đã nhận ra sự viếng thăm của Người? Thánh Au-gút-ti-nô, trong một bài giảng đã nói một cách mạnh mẽ rằng: “Tôi sợ Chúa khi Ngài đi qua”. Không phải thánh nhân sợ hãi vì Chúa đang đến gần và gần gũi với ngài, nhưng ngài sợ vì không nhận ra sự hiện diện đó. Thưa anh chị em, trong những ngày cuối cùng của năm phụng vụ, ước gì lời của Chúa Giê-su trong bài Phúc âm làm chúng ta thức tỉnh và thay đổi con người của mình. Thức tỉnh để biết ngày giờ Chúa đến, để nhận ra tiếng gõ cửa của Chúa khi Ngài muốn bước vào trong ngôi nhà tâm hồn của chúng ta. Và khi canh thức như vậy, mỗi chúng ta sẽ luôn cố gắng biến đổi con người của mình, từ hành động đến suy nghĩ, nhằm giúp chúng ta sẵn sàng nghe tiếng Chúa và khám phá ra hiện diện của Người trong cuộc đời. Lm. Gio-an Trần Văn Viện
|