Rất nhiều phụ nữ
vùng sông nước miền Tây đã chọn làm những công việc hết sức mạo hiểm để
kiếm tiền, như nuôi rắn độc, "săn" tắc kè, bù cạp, chuột...
Dù biết việc mình làm
chỉ cần sơ xuất nhỏ có thể mất mạng như chơi, nhưng những phụ nữ chân
yếu tay mềm này lại không chút sợ sệt. "Mùa nào thức ấy", khi việc đồng
áng kết thúc, lũ về là họ theo con nước bắt rắn, săn chuột, rồi lập hẳn
những chợ hàng "độc" bán công khai ở nơi đông người qua lại, như ven
chợ, các khu du lịch. Cũng có người sang tận Campuchia nhập hàng về để
bán cho du khách.
 |
Chị Năm,
ở Tịnh Biên-An Giang, đang bắt hàng chục con bọ cạp trên hai
bàn tay trần mà không hề sợ bi loài côn trùng dữ này tấn
công, nơi chị bán hàng là chợ cửa khẩu Quốc tế Tịnh Biên –
An Giang. |
 |
Chị
Trương Thị Bé Sáu cười toét miệng khi hai tay nắm đuôi mấy
chú chuột cống vừa đập chết , chuẩn bị làm sạch bán cho
khách ở Phụng hiệp - Hậu Giang. |
 |
Ở các chợ
vùng đồng bằng sông Cửu Long, việc bắt chuột, bán chuột |
 |
....đến
cắt đầu, lột da chuột bán cho khách cũng một tay chị em phụ
nữ có lá gan “to” dám làm điều này. |
 |
Chuột
chứa đầy trong rọ chuẩn bị đem đi làm thịt cung cấp cho nhà
hàng |
 |
Ở chợ Xẻo
Vong – Hậu Giang, hầu hết chị em phụ nữ đứng ra làm nghề lột
da, cắt đuôi chuột để bán cho thương lái. |
 |
Chị Ngô
Thị Ngon, ở huyện Thoại Sơn – An Giang cũng dùng cả hai tay
trần bắt rắn để bán cho khách hàng. Những con rắn này là
loại rắn trung, chúng cắn rất độc, nhưng chị cứ "tỉnh bơ"
như không có vấn đề gì, còn biểu diễn cho khách xem. |
 |
Cũng
giống chị Ngon, chị Ngôn ở huyện An Phú – An Giang thường
hai tay trần cầm hàng chục con rắn hung giữ để biểu diễn cho
khách xem trước khi ngã giá bán. |
 |
Đặng Thị
Ngọc Hà, ở huyện An Phú – An Giang "khoe thành tích" khi cầm
trên tay gần 20 con rắn nước mới bắt được. |
 |
gười phụ
nữ này ở xóm chuột Châu Phú – An Giang "có tiếng" khi mỗi
ngày chặt đầu, lột da trên 1.000 con chuột để lấy tiền công
80.000 đồng/ngày. |
 |
Không đi
bắt rắn hay ra chợ ngồi bán rắn, nhưng chị Nguyễn Thị Nói, ở
huyện An Phú – An Giang nổi tiếng khắp vùng sông nước miền
Tây khi mỗi ngày phải chăm sóc đàn rắn hỗ hèo lúc nhúc trên
500 con mà không sợ chúng cắn. Chị nói, nuôi riết quen nên
chúng rất thân thiện với con người. |
|